+ Trả lời nhanh
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2
  1. #1
    Cần Câu Vàng
    Tham gia
    Oct 2010
    Bài gửi
    155
    Cảm ơn
    72
    Được cảm ơn 250 lần trong 74 bài viết

    Kỹ thuật câu cá lóc

    Câu kéo là một thú vui giải trí đã ăn sâu vào máu thịt của biết bao thế hệ Cần thủ, tôi cũng không phải là một ngoại lệ, tuy nhiên câu cá lóc mới chính là niềm đam mê lớn nhất, được nâng lên hàng nghệ thuật. Câu cá ở miền Trung có phong cách khác hẳn với những nơi khác, hôm nay mạo muội xin phép các tiền bối được viết sơ qua về cách câu cá Lóc ở quê tôi, có gì không phải xin các bác lượng thứ cho. Câu cá Lóc ở quê tôi về cơ bản vẫn là trường phái câu rê không khác gì mấy so với các vùng miền khác, có chăng là cách móc mồi câu và một số điểm khác biệt trong sử dụng đồ nghề câu. Đồ nghề câu Trước kia các cụ khi đi câu dùng lưỡi câu khá lớn có gắn cọng cỏ để chống vướng và đương nhiên nhái câu cũng phải loại to, lưỡi câu thường nằm ngoài con nhái, ngày nay giới đi câu vùng miền Trung chuộng dùng lưỡi nhỏ và giấu lưỡi vào trong bụng nhái, kiểu móc này không cầu kỳ và cũng khá hiệu quả, tuy nhiên khi cá ăn mà cần thủ không có kinh nghiệm cũng rất dễ giật xẩy cá. - Lưỡi câu: Để câu được cá lóc thì lưỡi câu đòi hỏi chất lượng phải tốt, đa số được làm thủ công vì yêu cầu của lưỡi cá lóc là mũi thật sắc nhưng phải bền khi quăng quật, ngạnh sắc và dài vì cá lóc rảy lưỡi rất giỏi, loại lưỡi được anh em ưa chuộng nhất là lưỡi làm từ lò xo băng đạn AK47, loại này thép rất cứng và độ sắc kinh người, để làm ra được một chiếc lưỡi như vậy là khá công phu từ khâu tạo ngạnh đến uốn lưỡi, yêu cầu là không được dùng nhiệt để dàn thép cũng như tạo hình, đối với cá nhân tôi chỉ cần làm hai chiếc lưỡi câu như vậy là đã phải vứt bỏ một chiếc dũa chợ vì nó bị mòn hết gai, nói như vậy thì mọi người có thể hình dung ra loại thép này cứng đến độ nào.



    Lò xo băng đạn AK47




    Chiếc lò xo này có lẽ lớn tuổi hơn một cần thủ trung niên, phải bới móc mãi trong quán phế liệu cũ mới có được.



    Những phương tiện thủ công này đã tạo nên những chiếc lưỡi câu đầy chết chóc, nếu bạn là người câu cá Lóc chuyên nghiệp( Có nghiã lúc nào cũng chỉ cá Lóc và cá Lóc) thì hãy chịu khó làm lưỡi câu để chơi, đó cũng là một cái thú vui khá công phu, rồi đến một lúc nào đó bạn sẽ hết sức hãnh diện khi thưởng thức thành quả từ chiếc lưỡi câu do chính tay mình làm ra đem lại, hoặc chí ít khi lưỡi câu mắc nè hay con cá nó rúc xuống dưới bùn không kéo lên được thì dù nước sâu, trời lạnh hay gai góc gì bạn cũng phải đánh trần ra mà lủi xuống, nếu lỡ bị đứt mất thì bạn cũng phải xót xa tiếc nuối đến đứt ruột, thế mới là cần thủ chân chính.



    - Chì câu: Đối với cách móc nhái như vậy thì phải dùng đến
    chì chạy, loại chì này được khoét rộng lỗ sau để nó có thể trùm kín lên mối buộc giữa dây dù cán lưỡi với sợi dây câu để cho rong rêu không vướng vào mối buộc này khi rê câu. Chì câu có khoét đáy



    - Chụp chì: Vì là chì chạy nên chỉ vài lần giật đột ngột cái lỗ
    phía đầu nhỏ của viên chì sẽ bị dây cước ăn vào toe ra và rong rêu dễ vướng vào đó, để khắc phục tình trạng này người ta dùng đến cái chụp bằng cao su non để che đầu chì. - Một bộ lưỡi, chì, và ròng rọc hoàn chỉnh:



    Cái ròng rọc được làm bởi một “Nghệ nhân” người Huế, anh Ben ở 19 Lê Thánh Tôn, ông này năm nay khoảng 50 tuổi và chỉ có thâm niên 40 năm cầm cần thôi, một tay câu cá Lóc chuyên nghiệp, ông có cả một xưởng làm lưỡi, chì, đài câu và món hàng đặc biệt là cái ròng rọc, thường làm bằng sừng trâu già, phía sau khoét lỗ để nhét đầu cần, phía trước được khéo léo đặt vào một viên bi hình trụ bằng thép, kỳ công hơn là bằng sứ của chiếc buri xe máy cưa ra, chạy rất êm và nhẹ. - Cần câu: Theo cách câu của anh em ở đây, chúng tôi thường dùng cần câu không có khoen hoặc mua về rồi tháo khoen cũng được, cần dài chừng 2,7-3,2m là vừa, phải dùng cần hai đốt, yêu cầu cần phải nhẹ để ôm cần cả buổi cũng không mệt, thứ nữa ngọn cần phải đủ độ cứng khi giật cá ở khoảng cách xa mới xóc được lưỡi Một góc đồ nghề câu cá Lóc



    - Đài câu: Đây chính là LINH HỒN CỦA BỘ ĐỒ CÂU CÁ LÓC, để làm được một cái đài câu là cả một quá trình công phu chứ không giống như câu bằng máy cứ ra tiệm là có, vất vả từ khâu đặt hàng, kiếm gỗ mít loại to và tốt rồi đem ra thợ tiện nó tiện theo ý của mình. Vì vậy, dân câu cá quê tôi quý cái đài câu hơn cái gì hết, lúc nào cũng giữ khư khư trên tay vì chỉ cần rơi xuống đất một cái là nó sẽ vỡ tan tành như chiếc bánh tráng nướng. Ưu điểm nổi bật của câu cá Lóc bằng đài gỗ so với máy câu là đường kính cuốn cước của nó lớn nên dây câu không bao giờ bị quăn, ra cước đều và êm, thứ nữa là câu kiểu này đầu cần có chiếc ròng rọc sừng trâu bên trong có viên bi bằng sứ hoặc thép nên chạy rất êm tránh hiện tượng dây cước bị lép khi chạy qua đầu khoen nhỏ của chiếc cần có gắn máy. Nhược điểm của nó là khó câu cho những người mới tập tành và dễ hư hỏng với những ai không cẩn thận. Dù sao tôi vẫn khoái nó hơn máy câu là ở giá trị truyền thống mà không phải dễ gì các hãng đồ câu hiện đại nào có được.





    Chiếc đài này thuộc vào loại khá lớn dùng cho những người đã điêu luyện, đường kính ngang rãnh cuốn dây 24,5cm, một vòng cuốn khoảng 77cm dây - Dây câu: Để câu được cá lóc thì việc chọn dây câu khá là công phu, vì đây là trường phái câu rê nên dây câu trước tiên phải nhỏ để có thể ra dây dễ dàng và quăng xa chính xác, hầu hết dân câu cá lóc đều là những bậc thầy về khả năng này. Để làm dược điều đó yêu cầu dây phải nhỏ, độ trơn láng cao, mềm. Và vì thường giật cá ở xa nên yêu cầu độ đàn hồi của dây không được lớn quá vì sẽ không xóc lưỡi, đó là lý do tôi nói vì sao dây câu cá lóc rất kén. Vậy là bộ đồ nghề câu đã khá hoàn chỉnh, bây giờ xin nói đến cách móc nhái. Kiểu móc nhái này cũng không giống với các vùng miền khác, ở đây chúng tôi chỉ sử dụng lưỡi câu có khóa dây trên đầu để treo nhái và không sử dụng thêm một vật liệu nào khác, con nhái vẫn đi êm đều dưới nước mà không sợ phải mắc rong rêu hay bất cứ chướng ngại vật nào Bước 1: Bạn dùng lưỡi câu móc từ trên mũi xuống dưới hàm con nhái, móc cân đối giữa hai mắt, đừng nên móc sâu về phía sau quá vì như vậy dễ vướng cỏ vào mũi nhái.



    Bước 2: Bạn luồn dây khóa mũi nhái qua mũi lưỡi câu và kéo hẳn chuôi lưỡi xuống dưới cằm nhái, như vậy mũi của nhái đã bị khóa.




    Bước 3: Móc phần đầu lưỡi về phía bụng con nhái, lúc này chiếc lưỡi đã được giấu trong bụng nhái và chỉ xóc ra ngoài khi giật đột ngột, tùy theo nhái to nhỏ và cân đối vị trí móc vào bụng, có thể giữa bụng hay sát bẹn, miễn sao con nhái thẳng tự nhiên không bị cong hay gập người.






    Đối với cách móc câu như vậy thì bạn sẽ yên tâm vì con nhái sẽ không bị vướng rong do đầu cán lưỡi câu đã nằm dưới cằm con nhái và nó sẽ luôn bơi sấp với hai cái chân ve vẩy, người thấy còn thèm nữa là cá. Bây giờ thì hãy vác câu, nhái và lên đường. Đặc tính của cá Lóc là loài săn mồi động ở dưới nước, nó sống chủ yếu ở những vùng ao hồ sình lầy và nước ít chảy, sẽ rất khó khăn khi bạn câu được cá Lóc ở sông vì nước chảy mạnh cá khó làm tổ, Những ao hồ đầm lầy quanh năm không cạn nước sẽ là nơi lý tưởng cho cá lóc cư ngụ và anh em vung cần.


    Có tay câu cá lóc chuyên nghiệp nào mà không chảy nước miếng khi thấy địa điểm câu lý tưởng như vậy, một cái hồ sen đã tàn, sình lầy ngập quá đầu. Khi đã đến địa điểm câu, bạn hãy chọn cho mình một đường câu ưng ý nhất, đó là một khâu rất quan trọng tùy thuộc vào kinh nghiệm của bạn, đường câu phải đủ dài và rộng, xung quanh có rong rêu nhiều, ở những đầm hồ sen súng nhiều thì tốt nhất bạn nên dọn sẵn một đường câu rồi vác cần câu chỗ khác chờ một lúc thì có thể câu được, nên chọn chỗ râm mát và ít gió vì cá lóc rất thích những chỗ nước lặng. Khi đã có đường câu ưng ý rồi thì bạn chỉ việc rê câu, công việc này đối với người ngoài mà nhìn vào thì khá nhàm chán nhưng với dân câu thì đó là cả một nghệ thuật đầy kiên nhẫn và tỉ mỉ, yêu cầu cao nhất của một cần thủ cá lóc là độ lỳ lợm, bạn cứ tin tưởng cá sẽ ăn ở cú ném tiếp theo và cứ bền bỉ như vậy, nghe tiếng lõm bõm của nhái cũng như mùi tanh của nhái là các chú sẽ tìm đến ngay, “Chịu khó đeo bám” sẽ có thành quả. Đặc tính của cá Lóc là một loài cá dữ săn mồi động, vì vậy bạn cứ kiên trì rê, động nước là nó sẽ tìm tới theo Bản năng săn mồi của chúng, khi nó đã tới rồi thì động nước mấy nó cũng ăn, có những dây câu tôi câu được đến cả chục con bằng bắp tay chỉ trong một buổi sáng là chuyện bình thường, đôi lúc nó tìm tới con mồi của bạn rồi nhưng chưa ăn ngay mà cứ lởn vởn theo đường câu, thử hỏi còn gì thú vị hơn cái khoảnh khắc ấy. Câu cá Lóc cũng phải tùy theo thời điểm, nếu trời lạnh cá Lóc chậm ăn hơn và ít di chuyển nên bạn cần câu chìm hơn, rê mồi chậm và nên thường xuyên thay đổi hướng câu, tốt nhất là nên quan sát kỹ để nhận biết cá thở ở khu vực nào để rê mồi. Khi trời chuyển nắng đẹp, cá Lóc sẽ nhởn nhơ đi kiếm mồi, bạn nên rê nhái nhanh để gây sự chú ý. Thời điểm câu cá Lóc lý tưởng nhất là khi đang lạnh kéo dài mà trời chuyển ấm lên, có lúc trong một buổi sáng tôi đã câu được 15 chú với trọng lượng 12kg, đó là đợt rét đậm năm 2006 vừa qua. Nói vậy thôi chứ ai đã trót mê cá Lóc rồi thì trời có xấu đến mấy mà rảnh rỗi là ngay lập tức lên đường, vài ngày mà không được ôm cần là thấy ngứa ngáy bứt rứt trong người ngay. Cá lóc sống có ranh giới rõ ràng trong một khu vực nhất định, vì vậy khi bạn câu sẩy hôm nay thì ngày mai nó vẫn luẩn quẩn ở chỗ cũ, cá lóc lấy hơi khá nhẹ nên đôi khi bạn phải để ý mới phát hiện ra, nó chi ngoi lên mặt nước hớp nhẹ một cái rồi lại xuống lại, bạn đừng thấy nó thở như vậy mà nghĩ là cá nhỏ. Cá Lóc lên lấy hơi gần như cá rô phi nhưng không có cú vẩy đuôi khi lặn xuống, cá phát lát cũng tương tự nhưng khi lặn xuống có có hai cái bọt khí to tướng bằng hai ngón tay nổi ngay lên mặt nước. Khi rê nổi trên rong hoặc lá súng mà cá lóc ăn đôi lúc làm ta giật thót mình vì nó ăn nổi rất tục và hung dữ, khi rê chìm con nhái đang bơi đều đều bỗng “Khực” cái ở đầu dây giống như bạn đang đi xe máy bị hóc số vậy, đầu xa một đám bong bóng nổi lên thì chính là nó đấy, lúc này bạn nhanh chóng hạ cần và thu lại khoảng hai ba vòng cước đến khi dây gần thẳng là đánh ngay, không nên ngâm lâu, khoảng 4-5 giây là được, cá lóc rất khôn, khi ngậm phải con nhái mà thấy có nguy hiểm hoặc dây hơi căng là nó sẽ phóng lên khỏi mặt nước và rảy lưỡi ra ngay, đây là khâu khó nhất trong quá trình câu cá, nếu bạn để trùng dây quá thì cái cần giật không đủ biên độ và lưỡi sẽ không xóc được, nếu căng dây quá thì cá sẽ chồm, nói chung kể cả những cần thủ chuyên nghiệp thì tỷ lệ giật xẩy cá lóc cũng khá cao, chục phát thì may lắm cũng chỉ được 7-8 con.

    st

    Bài viết liên quan cùng chủ đề:

    Lần sửa cuối bởi Chipheo; 17-07-2011 lúc 12:13 AM

  2. Được cảm ơn bởi :

    nhumi (23-07-2011), Tuấn Việt (19-07-2011), tuuquan (17-08-2012), tvduyvtc (12-07-2012)

  3. #2
    Cần Câu Vàng
    Tham gia
    Oct 2010
    Bài gửi
    155
    Cảm ơn
    72
    Được cảm ơn 250 lần trong 74 bài viết
    Tản mạn cuối tuần: "Câu cá lóc"

    Khi những cơn mưa mang nước từ trên trời đổ đầy vào các ao, đầm, mương, vũng, và khi mà nước từ thượng nguồn đổ về làm đầy ắp các ao, con kênh, ngọn rạch là những người có máu mê câu cá lại nghe trong lòng nôn nao, rạo rực, chuẩn bị đồ nghề để đi câu, mà khoái nhất là...câu cá lóc.
    Câu cá lóc cũng có nhiều cách: câu "cắm", câu "nhắp", câu "rê", và câu "vịt", nói tóm lại câu cách nào cũng có bí quyết riêng. Câu cắm thì tiện nhất; người đi câu sắm cho mình chừng vài chục cần câu cắm, có thể mua ở chợ (nhưng không nhạy và chắc bằng cần câu mình tự làm). Không thì bỏ công ra kiếm một đoạn tre, trúc thật cứng nhưng phải có độ dẻo, dai cần thiết xong rồi chuốt thành từng cây cần câu. Tùy theo độ sâu, bờ bụi nơi mình cắm câu mà làm cần câu cho phù hợp, có người làm cần câu dài khoảng 0,8 mét, có người làm đến 1 mét. Làm cần câu xong phải hơ lửa, bẻ, uốn tạo độ cong để cần câu "bật" tốt, cá không sẩy được. Khó nhất là "tóm" lưỡi câu, cái nầy đòi hỏi phải có tay nghề, vì nếu "tóm" lưỡi câu không khéo, sẽ chẳng có con cá nào ăn; mà nếu nó "vui lòng" ghé lại, ăn hết mồi rồi cũng "dọt". Lưỡi câu mua ngoài chợ phải chọn loại lưỡi thép tốt, to một chút đem về còn phải uốn, lấy kềm "bẻ" cho lưỡi hơi nghiêng cá ăn mới dính mép được. Nhợ câu cũng phải lựa loại nhợ gân, hoặc nhợ "ny-lông". Làm cần câu xong xuôi, muốn cắm câu thì phải có "mồi", mà mồi câu cắm cá lóc nhạy nhất là những chú "dế nhũi", cá lóc khoái nhất là dế nhũi, và hơn nữa dế nhũi sống rất dai, có khi cắm câu cả đêm không có con cá nào ăn, con dế nhũi làm mồi câu vẫn còn...sống nhăn, có thể dành làm mồi cho lần sau. Còn tìm không ra dế nhũi thì đào tìm một mớ "trùn" (còn gọi là con "giun đất") mà làm mồi câu cũng được, nếu câu bằng dế nhũi thì móc lưỡi câu vào lưng dế, cắm cần câu sao cho chú dế vừa chạm mặt nước, dế nhũi sẽ chạy vòng vòng trên mặt nước, đánh động những chú cá đói tìm tới, "cá lóc thích ăn mồi động, cá trê thích ăn mồi chết" người đi câu nào cũng biết bí quyết trên. Nếu không tìm được dế nhũi thì móc mồi trùn mà thả câu, cá đói thì gặp mồi nào cũng "xực" tuốt. Có người thả câu "ngầm", tức là chỉ cần một khúc tre, trúc nhỏ, không cần dài lắm buộc nhợ câu vào một đầu, móc mồi rồi thả chìm xuống nước, đoạn còn lại cắm sâu dưới đất, cá ăn mồi, mắc câu rồi thì chạy vòng vòng dưới nước, hoặc lủi vào bụi, lùm nào đó rồi nằm im, chịu chết. Câu kiểu nầy có khi dính cá lóc, cá trê và cả lươn nữa! Nhưng câu cắm cực ở chỗ người đi cắm câu phải thường xuyên theo dõi các cần câu của mình, nếu cá cắn câu mà không gỡ gặp cá lớn sẽ giật đứt dây câu, coi như mất toi cả lưỡi câu và cá. Hoặc cá ăn câu rồi chết, sẽ bị sình ươn hoặc cua, tép, cá khác tới rỉa hết thịt, sáng ra đi gỡ câu chỉ còn lại...cái đầu cá như chọc quê.
    Câu "rê" thì là cả một nghệ thuật, cần câu là nguyên cả một cây trúc hoặc tre dài có khi tới 6,7 mét. Dây câu cũng dài hơn thân cần câu, người câu rê chặt một cái nạng bằng cây (giống như cái ná thun) cắm ngược dưới thân cần câu làm chỗ tỳ vào đùi để "rê" lưỡi câu, mồi câu rê thường là nhái, bù tọt hoặc đối đế lắm thì bắt "thằn lằn" làm mồi, chỉ cần thấy mồi nhảy nhảy, chấp chới, xao động trên mặt nước là cá lóc nhào tới "bập" liền. Lưỡi câu rê sau khi móc mồi xong, thường được người đi câu bẻ một cọng cỏ, gắn vào đầu nhọn của lưỡi, đoạn cỏ còn lại gắn vào cái "nòng" trên sợi nhợ, chủ yếu là để lưỡi câu nhọn không mắc kẹt vào lùm cây, bụi cỏ khi đang rê câu. Câu rê thường dính cá lớn, có khi dính cả ếch to. Cậu Út tôi câu rê không cần mồi, chỉ cần nhìn thấy con cá lóc nổi lên, lấy cần câu rê dần dần cho tới khi lưỡi câu nằm dưới bụng cá là giật, mười phát không sẩy một.
    Câu "nhắp" gần giống như câu rê, chỉ khác là cần câu không cần dài quá, khi câu thì "nhắp, nhắp" với khoảng cách đều, kích động mấy chú cá đói. Gần đây, ngưòi ta còn dùng vịt để câu, bắt một con vịt con cột một chùm lưỡi câu vào dưới hai chân của con vịt, tìm nơi nào có bầy ròng ròngggg mà thả vịt, cá lóc mẹ sợ bị ăn mất con nhào tới "đánh đuổi" kẻ quấy rối, táp một phát - cả một chùm lưỡi, hụt lưỡi nầy cũng "thiếm xực" lưỡi kia - thế là...dính câu. Có khi cá táp hụt lưỡi câu, táp luôn vào bụng vịt con, lòi cả ruột gan thấy phát khiếp. Câu cá bằng vịt dã man quá nên ít có người câu, còn khi chúng tôi đi câu gặp cá lóc mẹ dẫn bầy "ròng ròng" đi "dạo mát", chúng tôi bỏ qua, không bao giờ câu, sợ cá con mất mẹ sẽ làm mồi cho cá khác. Mai mốt lấy cá đâu mà câu? (Không như bây giờ, ngưòi ta dùng cả xung điện để bắt cá mẹ, cá còn "vị thành niên", và cả cá con, thì nguồn tài nguyên thiên nhiên nầy không bị cạn kiệt mới là chuyện lạ!) Trước kia, khi những ao nước dưới chân cầu Rạch Miễu, bên thành phố Mỹ Tho chưa được thổi cát san lấp, có người xách cần câu máy tới câu, cũng được khá nhiều cá, còn khi Đài phát thanh-truyền hình Tiền Giang còn ở chỗ cũ, cứ con nước rong tháng Mười đổ vào những con mương, trảng cỏ bên đài là chúng tôi có dịp câu "ké" những con cá lóc to, còn gặp cá trê thì nhảy qua dùng "xà búp" mà đâm - có con hai, ba ký - đâm dội cả tay chứ chẳng chơi. Câu cá lóc nói dễ chứ thật ra không dễ, nó đòi hỏi người đi câu phải hội đủ các điều kiện: mắt tinh-tay dẻo-giỏi nhìn nguồn nước và địa thế ao đầm nơi mình sắp câu. Bây giờ, trong xu thế "đô thị hoá" những ao, hồ, mương, vũng trong nội ô lần lượt bị san lấp để lấy đất xây dựng, người "ghiền" câu cá phải ra ngoại ô, mà mương vũng ở ngoại ô bây giờ hình như cũng không còn cá lóc, chỉ có cá rô, cá sặc mà thôi. Mua một con cá to ngoài chợ không phải là không mua nỗi, nhưng thưởng thức các món chế biến từ con cá của mình câu được lúc nào cũng khoái hơn, đúng không? Và câu cá cũng là một thú tiêu khiển cho những ngày nghỉ cuối tuần đối với những người có máu mê "câu cá".
    Phạm Hoàng Đức

  4. Được cảm ơn bởi :

    Tuấn Việt (19-07-2011), tuuquan (17-08-2012)

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 Thành viên và 1 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình